Phân tích và xác định chính xác các đặc tính của vải và áp dụng chúng một cách thích hợp vào thiết kế trang phục là kiến thức cơ bản mà mọi nhà thiết kế cần nắm vững. Nếu không, việc nhận dạng vải không chính xác có thể dẫn đến các vấn đề trong thiết kế, sản xuất, mặc hoặc giặt toàn bộ quần áo. Nhận dạng vải may mặc bao gồm xác định nguyên liệu thô, đặc điểm bề ngoài và chất lượng bề ngoài. Việc quan sát và xác định các loại vải không chỉ đòi hỏi thị giác mà còn cả thính giác, xúc giác và thậm chí cả khứu giác. Ví dụ, quan sát trực quan bao gồm việc kiểm tra độ bóng, cách nhuộm, độ nhám bề mặt của vải và các đặc điểm bề ngoài của kiểu dệt, kết cấu và sợi của vải. Vải cotton nguyên chất có độ bóng thông thường, bề ngoài kém tinh tế, thậm chí có thể chứa các nút bông hoặc tạp chất. Hỗn hợp len và polyester có độ bóng sáng hơn, hiệu ứng lung linh và thân hơi cứng hơn, thiếu độ mềm mại, điều này trở nên rõ rệt hơn khi hàm lượng polyester tăng lên. Chúng thiếu cảm giác mềm mại, dẻo dai và sắc nét, mịn màng và thậm chí bằng phẳng. Quan sát bằng xúc giác cho phép người ta cảm nhận được độ mềm, mịn, kết cấu, độ đàn hồi và nhiệt độ của vải và sợi. Cũng có thể sử dụng tay để đo độ bền và độ giãn dài của các sợi bên trong sợi.
Các loại vải khác nhau có các đặc tính khác nhau như thoáng khí, hút ẩm và giữ ấm. Ví dụ, vải cotton có khả năng thoáng khí và hút ẩm tốt, thoải mái khi mặc và giữ ấm tốt, khiến chúng trở thành loại vải lý tưởng để may quần áo trẻ em. Khi chọn vải, cần phải xác nhận độ thoáng khí, giữ ấm, hút ẩm và tĩnh điện, sau đó xem xét độ giòn, trọng lượng, độ mềm và độ rủ của vải để xác định loại vải và kiểu dáng phù hợp.







